
Hoạt động như thế được xã hội chấp nhận
vì nó đem lại kết quả tích cực. Kẻ trộm cắp bị xét xử trước tòa án,
người mua bảo hiểm không lấy được tiền vì gian lận. Công lý và sự minh
bạch cuộc sống thuyết phục chúng ta rằng những hành động “theo dõi” như
thế là cần thiết. Chúng ta không phàn nàn gì về kỹ thuật tác nghiệp của
người đi theo dõi nếu họ tiến hành kín đáo, không gây phiền nhiễu, không
cản trở hoặc cản trở ít nhất công việc làm ăn của người dân.
Thế nhưng có những chuyện “theo dõi” mà
chúng ta không chấp nhận được, đó là theo dõi những công dân đã có những
hoạt động công khai trong xã hội. Hoạt động của những công dân nầy là
đệ đạt thỉnh nguyện, khiếu nại khiếu tố, viết bài trên blog, trên báo
hoặc biểu tình bày tỏ ý chí… Tất cả đều công khai hợp lệ không vi phạm
pháp luật nhà nước. Việc làm như thế không phải là lý do để bị theo dõi,
vì họ không có gì dấu diếm hay qua mặt luật pháp. Họ chỉ làm những việc
mà xã hội văn minh coi là bình thường, không có gì khuất tất.
Điều lạ là đối với trường hợp nầy, công
an tiến hành theo dõi nửa bí mật nửa công khai. Hình như mục tiêu không
phải để tìm manh mối hay bằng chứng. Người đi biểu tình, viết blog, viết
báo ở Việt Nam luôn công khai tên tuổi, không chỉ để khẳng định sự
chính danh, mà còn chứng tỏ sự trong sáng trong việc đấu tranh chống
hiện tượng tiêu cực. Theo dõi mà muốn cho người ta biết là việc làm có
tính toán nhằm gây căng thẳng tinh thần, gây sợ hãi không chỉ cho một
người mà còn cả gia đình, bạn bè người thân. Rõ ràng kiểu theo dõi nầy
là một tính toán lợi hại và thâm hiểm.
Việc theo đuôi, canh gác có thể kéo dài
tùy đối tượng, tùy thời điểm hoặc tình hình chính trị thời sự. Cả trung
đội mật vụ thay phiên nhau lảng vảng trước nhà chị Bùi Minh Hằng gần đây
cho thấy phương tiện điều tra đã biến tướng thành công cụ trấn áp, nhằm
uy hiếp tinh thần những người yêu nước. Công dân thọ thuế như chúng ta
có quyền đặt câu hỏi:
Hiện nay trên cả nước có bao nhiêu công an mật vụ đang đóng chốt trước nhà những người dân chủ?
Tiền bạc trả lương từ tiền thuế của nhân dân cho họ có xứng đáng hay không xứng đáng?
Đe dọa làm áp lực đuổi học, đuổi việc
cũng được áp dụng để đối phó với người được cho là “vi phạm kỷ luật”
hoặc “vi phạm an ninh quốc gia”. Không thể “cắt sổ gạo” thì “cắt học,
cắt việc” nhằm cô lập, triệt hạ con đường thăng tiến sinh nhai của đương
sự. Ở mức độ như thế tuy chưa thể so sánh với xã hội phát xít, nhưng
tính thâm độc dai dẳng chắc hẳn không thua kém. Khi không có lý do để
bắt đi tù, người ta “khoanh” lại với hy vọng làm người phản kháng bỏ
cuộc, hoặc ít nhất cũng ngăn ngừa sự lây lan ra các tầng lớp khác.
Xây tường xi măng nhốt người yêu nước
không bằng làm tường mật vụ bao vây họ tại nhà, tiện thể răn đe luôn cả
cộng đồng hàng xóm.
Trước ngày biểu tình lần thứ 11 đã có
những đoàn người như công an, dân phố, hội phường… đến “thăm nhà” hoặc
gởi “giấy mời làm việc” với công an. Có người được “vận động” đến nỗi
không có áo quần để mặc ra đường, hoặc bị ngăn chặn không bước ra khỏi
nhà được. Thế giới biết người biểu tình đã bị đàn áp, nhưng thế giới
không biết người chưa biểu tình cũng bị đàn áp. Thực tế người ta đã
khống chế dân chúng từ trong tư tưởng, ý nghĩ và ra tay trấn áp trước
khi hành động biểu tình xảy ra.
Áp bức dân chúng như thế nầy chỉ thấy ở
các nước xã hội chủ nghĩa, nơi mà cụm từ “đấu tranh phòng ngừa” được vận
dụng để triển khai thành công cụ ngăn cản. Nếu việc đấu tranh phòng
ngừa tội phạm hình sự như trộm cắp, xì ke, ma túy được mọi người đồng
tình thì việc “đấu tranh ngăn ngừa” áp dụng với những nhà dân chủ, những
sĩ phu, những blogger nổi tiếng là không chấp nhận được. Nó vi phạm
nguyên tắc giản đơn về luật pháp và những ước lệ thông thường giúp xã
hội vận động lành mạnh để tiến lên về phía trước.
Chúng ta hãy lên tiếng để phản đối và cương quyết đấu tranh để tiêu diệt nó.
Lê Văn Xiếng (danlambao)
http://danlambaovn.blogspot.com
No comments:
Post a Comment