Đúng 2 tuần lễ trôi qua, kể từ ngày sinh
viên Nguyễn Anh Tuấn viết Đơn Tự Thú. Việc làm của chế độ Nguyễn Tấn
Dũng, đơn giản, “một là bắt sinh viên Nguyễn Anh Tuấn, hai là phải trả
tự do cho TS Cù Huy Hà Vũ”, vì cả hai đều đã vi phạm vào Điều 88 (tuyên
truyền chống Nhà nước CHXHCNVN), nhưng không, chế độ Dũng lại
chơi cái màn tình lờ, có nghĩa là câu giờ, để lâu, chẳng ai nhắc nhở,
rồi mọi việc sẽ chìm vào quên lãng, gọi là cho chìm xuồng.
Vì sự lựa
chọn nào cũng không hay: bắt Tuấn lại sợ bị rơi vào bẫy sập, còn thả Vũ
có nghĩa vô hiệu hóa Điều 88.
Cho
chìm xuồng lá Đơn Tự Thú của Tuấn là cách hành xử vô cùng hèn hạ của
chế độ Nguyễn Tấn Dũng. Một chế độ rất đáng bị người dân khinh bỉ, phỉ
nhổ nước bọt vào mặt của Nguyễn Tấn Dũng. Vì Điều 52 của bản
Hiến Pháp đã ghi rõ “Mọi công dân đều bình đẳng trước pháp luật”, có
nghĩa “luật pháp bất vị thân”, dù tiến sỹ, sinh viên, thủ tướng… khi
phạm tội đều bị xử công bằng như nhau.
Ở
đất nước người ta, làm thủ tướng, được coi như chức vụ đại diện cho
dân, phải biết đương đầu với những khó khăn, giải quyết những bất công
đã và đang xảy ra. Còn làm thủ tướng ở nước CHXHCNVN, khi gặp những vấn
nạn xảy ra, thủ tướng Dũng, y như một con rùa co đầu rút đuôi. Chẳng
hạn gặp chuyện Nguyễn Trường Tô, một tên rõ ràng lạm dụng chức quyền
Chủ Tịch Ủy Ban Nhân Dân Tỉnh Hà Giang, đã cưỡng dâm, còn bắt giam 2 em
học sinh vị thành niên, Thúy và Hằng, với bản án tổng cộng 11 năm tù.
Hai em từng kể rõ những lần bị ép buộc ăn nằm với Tô qua trung gian tên
hiệu trưởng Sầm Đức Xương. Hai em biết rõ số điện thoại của Tô, chỗ văn
phòng làm việc, kể cả mật mã để có thể được vào gặp mặt với Tô, còn biết
luôn cả bảng số xe của Tô. Ngoài ra, người ta còn chụp luôn cả hình ảnh
trần truồng của Tô với gái, ấy thế mà Tô vẫn sống ung dung ngoài vòng
pháp luật, còn thủ tướng Dũng nhà ta chỉ cười trừ, xem chừng như còn như
là một tên tòng phạm, hay đồng lõa tội ác với Nguyễn Trường Tô.
Rồi vụ Vinashin cũng vậy, Dũng nhà ta cho chìm xuồng tỉnh bơ, 4.5 tỉ
USD đi đứt, chẳng một ai chịu trách nhiệm bị bắt hay bị bỏ tù, còn người
dân nghèo khổ ở tỉnh Lâm Đồng, 3 người dân đói qúa phải đi ăn cắp 2 con
vịt về ăn, bị kết án tổng cộng 13 năm tù, đến giờ vẫn còn bị giam cầm.
Đất nước CHXHCNVN nó bất công thế đấy, nhưng thằng thủ tướng vẫn tại vị,
vẫn cười hì hì. Thiên hạ chẳng biết nó giúp ích được gì cho nước, chỉ
biết sau 7 năm cầm quyền, nó phán lên một câu: “Đất nước còn nghèo”,
Trước đó, 2006-2007 Bộ trưởng Bộ Nông Nghiệp Cao Đức Phát đã từng lên
tiếng có trên 800 ngàn dân đang sống trong cảnh đói, phải ăn cháo cầm
hơi, từ Đà Nẵng xuống tận mũi Cà Mau. Và Dũng đã ký quyết định
1459/QĐ-TTg, ký ngày 7/11/2006, cấp phát 12 ký gạo/1người/1tháng. Giờ
đây, chỉ 4 đến 5 năm sau, chỉ trong một tỉnh mà đã có đến 240 ngàn dân
đang lâm nạn đói. Hiện tại, chẳng biết Dũng đã làm ăn kiểu gì ? Lạm
phát, xăng, điện, thức ăn gía tăng phi mã, nền kinh tế cả nước đang
xuống hố sâu vực thẳm chẳng thấy đáy và Dũng đang cần gấp 300 tỉ USD cho
đầu tư phát triển, để cứu nguy nền kinh tế. Bộ trưởng Kế Hoạch và Đầu
Tư Võ Hồng Phúc cho biết con số 10 tỉ USD dự trữ ngoại tệ quốc gia còn
lại, chỉ tới tháng 10 là hết sạch. Đừng nghĩ rằng, phải đợi đến
tháng 10, nền kinh tế mới bị sụp đổ. Thật ra, nó có thể bị sụp đổ bất cứ
lúc nào khi bị khủng hoảng. Lạm phát phi mã là sự khủng hoảng, có nghĩa
tiền Hồ mất giá. Điều này dẫn đến mọi người dân đều muốn giữ lại hàng
hóa, không bán ra, mà còn dự trữ thêm hàng hóa vì cứ sợ tiền Hồ mất gía
thêm. Tất cả các cơ sở kinh doanh thu mua không đủ hàng, theo tin cho
biết công suất thu mua chỉ đoạt khoảng 40%-50% lúc bình thường, nên bắt
buộc phải sa thải 50% đến 60% số công nhân, công nhân thất nghiệp không
còn sản xuất, nền kinh tế sụp đổ.
Trở lại sinh viên Nguyễn Anh Tuấn, đây là một trường hợp rất đặc biệt. Chế độ Nguyễn Tấn Dũng được ví như một hòn đá tảng khổng lồ đang cản đường đi đến hạnh phúc, ấm no, và phát triển của toàn dân Việt Nam. SV Nguyễn Anh Tuấn được ví như một điểm tựa, và sức của toàn dân và quốc tế chính là cái cây đòn dài.
Trường hợp thứ nhất, thật ra, Tuấn chỉ là điểm tựa để bẫy đi Điều 88
của BLHS. Chế độ Dũng, không bắt Tuấn, buộc phải trả tự do cho TS Cù Huy
Hà Vũ cùng tất cả các nhà dân chủ khác đã bị kết án bởi Điều 88. Điều
88 bị xóa sẽ dẫn đến tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do lập đảng
chính trị… và từ đó sẽ xóa sổ sự độc quyền lãnh đạo của ĐCSVN, rồi dẫn
đến xóa sổ chế độ độc tài Nguyễn Tấn Dũng. Trường hợp thứ hai,
dù chế độ Dũng có bắt Tuấn hay có câu giờ để chìm xuồng, sinh viên
Nguyễn Anh Tuấn2 cũng phải xuất hiện, rồi Tuấn3, Tuấn4, Tuấn5,.. tiếp
tục xuất hiện, cứ tiếp tục như thế mà xuất hiện. Rất quan trọng
ở đây là yếu tố tranh thủ quốc tế. Khi Dũng1 bị bắt cả thế giới lên
tiếng, chế độ Nguyễn Tấn Dũng vi phạm trắng trợn điều 19 trong Bản Tuyên
Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền và cũng Điều 19 trong Công Ước Về Quyền Dân Sự
Và Chính Trị mà chế độ Dũng là một thành viên của LHQ. Mỗi lần
bắt 1 Tuấn, quốc tế cần gia tăng cường độ, hình phạt đối với chế độ
Nguyễn Tấn Dũng. Riêng toàn dân, cùng nhau biểu tình bằng những cuộc
thắp nến, cầu nguyện cho Tuấn1, Tuấn2, Tuấn3… cho đến khi nào chế độ
Dũng phải xóa sổ Điều 88, hay phải bị sụp đổ.
Có
lẽ những tên cộng sản, họ nghĩ rằng, sau hàng chục năm gây tội ác với
dân tộc Việt Nam bằng một cuộc nội chiến, làm hàng triệu dân Việt chết
oan, đúng nghĩa hơn là một cuộc bành trướng chủ nghĩa cộng sản, hay chủ
nghĩa xã hội với những mỹ từ như “giải phóng”, “chống thực dân Pháp”,
“chống đế quốc Mỹ xâm lược”, và ngày nay họ sợ rằng nhân dân sẽ trả thù
họ. Giải-phóng gì, khi người dân VNCH giàu có trở thành nghèo
đói. Chống-thực-dân-Pháp gì, khi sống với cộng sản, đời sống còn tệ hại
hơn thời Pháp thuộc gấp 10 lần. Thời Pháp vậy đó, mà người dân còn được
viết báo, làm báo, biểu tình… và chẳng có ai bị đói, chẳng có ai phải
bán con làm dâu xứ người, chẳng ai phải từ gĩa gia đình đi làm lao nô xứ
người, cũng chẳng có trẻ em Việt Nam phải qua bên Campuchia sống nghề
mãi dâm. Chống-đế-quốc-Mỹ-xâm-lược gì, khi người Mỹ
chẳng chiếm một mảnh đất của Việt Nam. Nhìn xem, Mỹ cũng chẳng chiếm đất
của Nam Hàn, đất của Nhật Bản. Ấy vậy, mà gần 2 triệu dân Việt Nam lại
đi chiếm đất Mỹ, đang sống trên đất Mỹ, vậy ai xâm lược ai đây ??? Phải
nói, bản tánh người Việt Nam dễ tha thứ, không thù dai đâu mà phải sợ.
Thời vua Lê Lợi, giặc Minh sang tàn sát dân ta, nhưng sau khi dẹp xong
giặc Minh, thay vì phải trả thù, vua Lê Lợi còn cung cấp thuyền và ngựa
cho tướng Vương Thông của giặc Minh để trở lại về Tàu. Đó là
tính nhân bản của người Việt Nam, hoàn toàn đi ngược lại 180 độ đối với
người cộng sản. Cho nên, một khi chế độ CS bị sụp đổ, những anh cộng
sản, đừng có “suy bụng ta ra bụng người”, chẳng có anh CS nào phải bị đi
“học tập cải tạo” đâu. Đừng qúa sợ hãi mà cứ tiếp tục ôm lấy lá cờ búa
liềm Liên Xô và lá cờ máu sao vàng của tỉnh Phúc Kiến để tiếp tục làm
khổ dân. Hãy nhìn qua Tây Đức đấy, chắc bản tánh cũng giống dân
Việt Nam thôi, khi thống nhất với cộng sản Đông Đức, có ai phải đi “học
tập cải tạo đâu” ??? Đến nỗi bà thủ tướng Đức Angela Merkel hiện tại,
chính là người đã từng sống trong xã hội cộng sản Đông Đức trước đây
đấy.
Đang viết bài, nghe tin nhà cầm
quyền Nguyễn Bá Thanh ở Đà Nẵng đang cố tình lấp kín những mương, lạch
thoát nước tại Cồn Dầu. Điều này sẽ làm Cồn Dầu bị nhấn chìm trong nước,
nếu có những cơn mưa lớn phủ tới. Đây là một đòn vô cùng ác độc của nhà
cầm quyền Nguyễn Bá Thanh, để bà con giáo dân Cồn Dầu không còn đất
sống, xin được báo động cùng với mọi người.
Chuyện
gì phải, hợp ý dân, tự nhiên đến, mà chẳng cần ai phải kêu gọi. Nguyễn
Anh Tuấn2 xuất hiện cũng là điều hữu lý, tự nhiên của trời đất.
Ngày 9 tháng 5 năm 2011
No comments:
Post a Comment