Nguyễn Quang Lập
- Sắp đến ngày 30/4 rồi, cũng là ngày sinh nhật của mình. Mình thì già
cỗi đi là lẽ đương nhiên, thế còn Đất nước? Sau 37 năm hòa bình thống
nhất, 67 năm xây dựng CNXH, Đất nước ta đang ở đâu?
Nếu nhìn bằng mắt
thường thì thấy Đất nước mình không đến nỗi tệ lắm, chí ít cũng gấp 5
gấp 10 thời bao cấp. Nhưng sự thật thì thế nào? Báo Người lao động (tại
đây) cho biết: “Theo Báo cáo phát triển Việt Nam 2009 của Ngân hàng Thế
giới, thu nhập bình quân đầu người của Việt Nam tụt hậu tới 51 năm so
với Indonesia, 95 năm so với Thái Lan và 158 năm so với Singapore.” Ngao
ngán.
Lại
càng ngao ngán hơn khi thấy một loạt những cái nhất của Việt Nam ta
(tại đây). Đây là thống kê của báo lề phải nhé, chứ không lại bảo của
lực lượng thù địch đang cố tình bôi nhọ chế độ ta.
Nhưng
tất cả những điều đó cũng không bì được với đại nạn đất đai ở nước ta.
Đọc bài Bàn chân nổi giận của bác Tương Lai (tại đây) thấy đắng cay
không thể tả: “…chính ông Tổng Thanh tra Chính phủ cho biết, sau “sự
kiện Tiên Lãng”, số lượt người đi khiếu nại tăng tới 50%, số lượt người
khiếu nại tố cáo tăng 50% so với tháng 2, số đoàn đông người tăng 30%.
Trong số này chủ yếu vẫn là các vụ khiếu kiện liên quan tới đất đai với
tính chất rất phức tạp, gay gắt.”
Thế nào rồi cũng có vài quả bom Đoàn Văn Vươn nữa cho mà xem.
Ngay
cả ông Phó Thủ tướng Nguyễn Ngọc Trìu cũng thừa nhận: “Vừa qua, một số
nơi thu hồi đất của nông dân giá rất rẻ, sau đó chuyển đổi mục đích sử
dụng, cho doanh nghiệp chia lô, bán nền là giá tăng gấp 10- 15 lần.
Chính sách như vậy sẽ làm giàu cho một số người mà làm nghèo nông dân.
Tôi về nông thôn, có nông dân nói tại sao lại lấy đất của nông dân chia
cho người giàu. Đến dự khởi công một công trình tại Hà Nội, trong khi
bên trong là lễ khởi công, bên ngoài là những nông dân khiếu kiện.”
Đẩy dân đến cùng đường, lỗi tại ai nhỉ?
Đọc
cái kết luận của ông Tổng thanh tra lại càng nộ khí: “Một số địa phương
chưa tập trung giải quyết tới nơi tới chốn, còn né tránh đùn đẩy nên
người dân bức xúc. Một số trường hợp còn kết luận không chính xác nên
dân không đồng tình”. Cái gì cũng chưa… chưa… chưa.., ” một số” và
“chưa” nghe nhẹ hều, nghe như chẳng có vấn đề gì lắm. Chỉ khuyết điểm
thôi mà, có sai phạm gì đâu, hu hu. Muốn văng tục một câu cho bõ tức:
“Chưa” cái con c..!
Bác
Tương Lai có câu kết: “Hình như V. Hugo có nói: “Cái thứ cát ô uế mà
bạn xéo dưới chân, hãy ném nó vào lò nấu, hãy để nó chảy ra, hãy để nó
sôi lên, nó sẽ thành pha lê rực rỡ”!
Chuyện đã đến nước này còn văn chương bóng bẩy làm gì nữa, thưa bác?
Mình xin nói thẳng thế này:
Thôi
đừng nói ta “đang phấn đấu xây dựng là một xã hội dân giàu, nước mạnh,
dân chủ, công bằng, văn minh..” vân vân và vân vân, nghe ngượng lắm. Hãy
hỏi nhau thực lòng, chính quyền ta đang xây dựng là của ai, cho ai và
vì ai? Chế độ ta đang phấn đấu là của ai, cho ai và vì ai? Đừng có vòng
vòng vèo vèo nữa, nói thật với nhau một câu cho nhẹ người.
Hãy nói thật với nhau đi, trước khi quá muộn.
N. Q. L.
Nguồn: Quê Choa
No comments:
Post a Comment