Song Chi - Khi còn ở
Sài Gòn, tôi nhớ cứ mỗi lần ra đường là mình trở nên bực bội, căng
thẳng, dễ dàng nổi cáu. Bởi khói bụi, ô nhiễm, nạn kẹt xe tắc đường liên
miên, nạn ngập nước mùa mưa, giao thông hỗn loạn…
Nhiều khi phải mất
hàng tiếng đồng hồ để đi một quãng đường lẽ ra chỉ mất 10, 12 phút chạy
xe gắn máy để tới một cuộc hẹn công việc hay hẹn với bạn bè. Và khi tới
nơi được thì tâm trạng cũng mất vui.
Có
những lúc tôi chứng kiến người khác sẵn sang nổi đóa, cãi nhau, chửi
nhau ầm ỹ chỉ vì một vụ va quẹt nhỏ hay vì không nhường nhau trên đường.
Ngay cả chính tôi cũng thế, có những lúc sẵn sàng vằn mắt quát lên ngay
khi người khác chạy xe ẩu, lạng lách qua mặt chẳng hạn. Để rồi sau đó
thừ người ra tự hỏi: sao mình có thể rất kiên nhẫn trong công việc-một
công việc vốn phải làm việc với rất nhiều người và rất nhiều sức ép,
nhưng lại dễ mất kiên nhẫn đến thế khi đi trên đường?
Tự
hỏi rồi tự trả lời, là bởi vì cuộc sống có quá nhiều thứ làm cho con
người dễ phát khùng lên. Không dám phát khùng trong công việc-vì nó là
nồi cơm, là sự nghiệp, hay với đồng nghiệp, người thân; thì nổi khùng
với những chuyện vặt vãnh khác, với người xa lạ. Thế thôi.
Rõ
ràng cuộc sống ở VN bây giờ gây cho con người quá nhiều những sự căng
thẳng, bực bội. Nói như thế thì nhiều người sẽ bẻ lại: cuộc sống ở đâu
mà chẳng căng thẳng, nhiều sức ép, con người phải quay cuồng với công
việc từ sáng đến tối. Và xã hội nào mà chẳng có những vấn đề phải giải
quyết. Cứ thử sang Mỹ, sang Nhật, hay Anh, Pháp…xem. Nhưng sự căng thẳng
ở VN nó làm cho chúng ta bực vì hầu hết những vấn đề đang tồn tại trong
xã hội nó vô lý quá, lẽ ra nó phải khác, nó không được phép ngang nhiên
tồn tại như vậy.
Ví dụ nạn tắc
đường. Đã tắc đường mà còn cứ đào đường lên sửa quanh năm, rồi quây lô
cốt chiếm diện tích mặt đường hết ngày này qua tháng khác, bên cạnh đó
là nạn buôn bán tràn lan lấn chiếm lề đường làm người đi bộ phải đi tràn
xuống lòng đường, làm sao không tắc thêm? Mà có phải báo chí không nói
đâu, nói mãi, chả thay đổi gì. Hay nạn nước ngập trời mưa, cứ mỗi năm
mỗi ngập hơn, năm nào chả có người chết vì cống hở, vì điện giật…rồi vẫn
cứ thế.
Nhìn lại tất cả mọi chuyện
lớn nhỏ trong mọi lĩnh vực xã hội ở VN, chúng ta nhận ra một thực tế là
hầu hết những “vấn nạn” đều đã tồn tại từ lâu. Và dù dư luận đã ta thán,
kêu gào lên rất nhiều, nhưng chẳng có cái gì được cải thiện, chỉ có
ngày càng tệ hơn. Điều đó làm cho con người bực bội hơn gấp nhiều lần.
Đã vậy lại quá nhiều những sự vô lý, bất công cứ nhan nhản trong xã hội.
Đã vậy người dân lại cứ bị “quấy nhiễu” thường xuyên về mặt tinh thần
bởi những chính sách thay đổi xoành xoạch của nhà nước.
Như
chuyện học hành phân ban, thi cử của học sinh. Cứ thay đổi xoành xoạch
như là đánh đố. Thi tốt nghiệp cứ mỗi năm lại thay đổi môn, học sinh chỉ
được biết trước ngày thi khoảng một tháng, rồi lúc thì kiến nghị bỏ thi
tốt nghiệp, lúc lại tính chuyện gộp cả hai kỳ thi tốt nghiệp và thi đại
học vào làm một v.v..Không chỉ học sinh mà phụ huynh, thầy cô cũng đau
cả đầu. Hay chỉ riêng một chuyện mua bán ngoại tệ, kinh doanh vàng miếng
chẳng hạn, có biết bao nhiêu thứ chỉ thị, cấm đoán cứ thay đổi làm
người dân đến chóng mặt.
Tất cả những
sự thay đổi liên tục, cái sau nhiều khi chỏi ngược với cái trước ấy vừa
chứng tỏ một sự yếu kém, bất lực trong điều hành quản lý đất nước của
nhà nước, vừa khiến người dân luôn ở trong một tâm trạng không yên ổn,
hết sức mệt mỏi.
Xã hội bất ổn, kinh
tế bất ổn. Vật giá leo thang hàng ngày, rồi điện tăng, xăng dầu tăng,
đồng tiền ngày càng mất giá. Cuộc sống có quá nhiều thứ để phải lo, phải
đối phó mà toàn là những thứ không đáng. Có lẽ vì vậy mà người VN bây
giờ nhìn chung dễ bị ức chế, dễ nổi khùng, cách này cách khác.
Dư
luận xã hội từng có một dạo bàng hoàng trước hiện tượng nữ sinh đánh
nhau, lột áo làm nhục nhau rồi quay video clip tung lên mạng. Các nhà
giáo, nhà tâm lý học, xã hội học đều đặt câu hỏi vì sao lại đến nỗi thế.
Sự xuống cấp của đạo đức, của giáo dục-đã đành. Nhưng nó còn phản ánh
sự bức bối trong tâm hồn các em. Bức bối, tức tối, bất mãn gia đình,
trường lớp…không biết trút vào đâu, thế là đánh nhau, làm nhục nhau, như
một hình thức để giải tỏa tâm lý.
Clip nữ sinh đánh nhau tràn ngập trên mạng. Nguồn: vnexpress.net
Nếu
thường xuyên vào các mạng xã hội như facebook, chúng ta sẽ thấy có
những sinh hoạt kiểu như thành lập các nhóm fan của ca sĩ này nghệ sĩ
nọ. Rồi lại có những nhóm được lập ra để chê bai, chỉ trích một ca sĩ
nào đó vì hát quá dở hay vì phong cách biểu diễn kém hoặc đơn giản, chỉ
vì không thích. Các bạn vào đó viết những lời bình luận châm biếm, chửi
bới, ném đá ca sĩ/nghệ sĩ mà họ không ưa. Đọc những lời bình loạn, chửi
bới quá nặng nề, tưởng như thấy được cả gương mặt hả hê của người viết.
Đó cũng là một hình thức giải tỏa tâm lý, chửi bới lăng nhục người khác
chỉ vì không có gì vui hơn để làm.
Ngay
cả đội ngũ thầy cô giáo, những người lẽ ra phải tượng trưng cho khuôn
mẫu của đạo đức đối với học sinh, thì chúng ta cũng nhận thấy không ít
những trường hợp cô bảo mẫu bạo hành trẻ, các thầy cô giáo sẵn sàng nổi
nóng, văng những lời lẽ phản sư phạm vào mặt học sinh. Áp lực đời sống
chăng? Nỗi bực dọc cơm áo gạo tiền và những cay đắng của nghề chăng?
Ngày
càng nhiều những vụ xô xát, án mạng với tính chất ngày càng man rợ mà
nguyên nhân nhiều khi chỉ vì va chạm nhau trên đường, vì nạn nhân lỡ
“nhìn đểu” nên bị đâm cho bõ ghét hay một câu nói, một món nợ tiền bạc
rất nhỏ…Chứng tỏ sự bức xúc, tức tối xã hội bị dồn nén bên trong, không
biết làm cách nào để giải quyết, gặp dịp thế là bùng phát thành tội ác.
Các bị cáo trẻ trong vụ án giết người chỉ vì “nhìn thấy ghét” tại TP.HCM. Nguồn: vietbao.vn
Báo
chí cũng đã nói nhiều đến những vụ công an đánh chết người, nhiều khi
chỉ vì những lý do rất nhỏ như quên đội mũ bảo hiểm! Chỉ cần vào google
search mấy chữ “công an đánh chết người” là sẽ ra cho ra hàng loạt kết
quả.
Có những cái chết đầy oan ức,
thương tâm, xôn xao cả dư luận như vụ anh Nguyễn Văn Khương bị tay thiếu
úy công an Nguyễn Thế Nghiệp đánh chết chỉ vì quên đội mũ bảo hiểm,
khiến người dân bất bình dẫn đến cuộc bạo động lớn nổ ra ở Bắc Giang
ngày 25.7.2010. Vụ ông Trịnh Xuân Tùng ở Hà Nội bị tay trung tá công an
Nguyễn Văn Ninh đánh gẫy hai đốt sống cổ ngày 28.2.2011 , từ vong sau
khi vào bệnh viện một tuần cũng vì không đội mũ bảo hiểm. Hay vụ anh
Nguyễn Công Nhựt, bị chết trong trụ sở CA huyện Bến Cát (Bình Dương)
ngày 25.4.2011, sau 5 ngày bị bắt giữ trái pháp luật để điều tra về vụ
mất cắp lốp xe, sau đó công an còn vu cho anh là tự tử…
Những
chuyện như thế này không còn là hiếm nữa, có thể xảy ra cho bất cứ ai, ở
bất cứ nơi nào trên đất VN, nếu một ngày chẳng may rơi vào tay…”công an
nhân dân”.
Gần đây, có những vụ công
an đánh cả trẻ em như vụ cháu Ngô Đình Phát (11 tuổi ở phường Thủy Xuân
– TP Huế) bị trung úy Trần Nguyễn Hồng Quang đánh phải nhập viện ngày
15. 6 vì em lỡ ăn cắp tiền của cô ruột.
Công
an đánh cả phụ nữ đang mang bầu như trường hợp chị Dương Thị Mỹ Ngọc bị
ông Nguyễn Thanh Hải, công an phường Tân Phú, quận 9, TP.HCM đánh đa
chấn thương phần mềm ngày 3.4 chỉ vì chị không chịu bán cua giá rẻ cho
ông này; hoặc đánh cả người bị khuyết tật như tay trung úy Thái Quang
Vinh, cảnh sát khu vực thuộc Công an phường Đức Thuận, thị xã Hồng Lĩnh
(Hà Tĩnh) đã cãi nhau và đánh một người thợ sữa chữa điện tử bị khuyết
tật, tháng 4.2011. ..
Cháu Phát 11 tuổi bị công an đánh bầm tím cả mông, đùi. Nguồn: dantri.com.vn
Đến
mức này thì phải đặt câu hỏi phải chăng đội ngũ công an VN hầu hết có
vấn để về mặt…tâm lý, tâm thần? Họ muốn đánh chết ai thì đánh, chỉ để
chứng tỏ ta đây có quyền, hay đó là một sở thích bệnh hoạn, hoặc, cũng
như đã nói ở trên, giới công an cũng thường xuyên rơi vào tâm trạng bức
bối, bất mãn nên hễ gặp dịp là xả vào thân thể người khác-những nạn nhân
đang ở trong tay họ?
Tất cả những
điều này cho thấy tâm hồn con người VN nói chung không được bình yên,
không thư thái, thậm chí bất mãn đối với cái xã hội mà họ đang sống.
Nó cũng cho thấy đạo đức, nhân cách, những phẩm chất tốt đẹp của con người VN đang bị hủy hoại một cách đáng ngại.
Xây
dựng lại một đất nước bị tàn phá về kinh tế đã khó, nhưng xây dựng lại
một xã hội trong đó con người bị méo mó, lệch lạc,tàn phá về mặt nhân
cách, tâm hồn, sẽ khó hơn rất nhiều.



No comments:
Post a Comment